Trang chủ Giới thiệu Giao nhận Video clips Bài viết Liên hệ
This text will be replaced

Thông báo

Suiseki: Một viên đá có ý nghĩa để thưởng ngoạn.

#1 16-03-17

thaiann2
Member
Bài viết: 1805
Gia nhập: 3-03-11
Email: thaiann2@gmail.com
Địa chỉ:
Điện thoại:

LẶNG - Bài thơ tự lòng của Phạm Kiên

LẶNG
Đông chiều khỏa giọt sương manh
Nhiêu khê lắm bận thơ xanh rêu rồi
Đường trần đá sỏi chưa thôi
Bước chân du tử trầm nơi vô thường .
thơ: Phạm Kiên
______.____
LẶNG - Bài thơ tự lòng của Phạm Kiên

Sao tác giả không nói “chiều đông” mà lại nói “đông chiều”?

Cái lạnh của đông lúc ban chiều – sinh khí ban ngày đã cạn hay tiết đông đã về chiều có nghĩa cuối đông. “... khỏa giọt sương manh”, động tác làm tan những giọt (hạt) sương nhỏ mong manh. “Đông chiều khỏa giọt sương manh”. Rất có thể tác giả đã hóa gửi thân phận mình, tấm thân cô lạnh đã xế chiều, nhưng quyết rũ bỏ bụi trần gian như giọt sương manh vẫn còn đang vương vấn.

“Nhiêu khê lắm bận thơ xanh rêu rồi”. Bụi trần vương vấn đã rũ bỏ thì những phiền phức rắc rối kể cả thi ca cũng xếp lại không màng lui tới. Tất cả đã là đã “rêu xanh” cỏ mọc.

Bụi trần rũ bỏ, việc đời xếp lại, chủ thể hành động đã chấp nhận thân phân cô lạnh tuổi xế chiều để được sống với niềm đam mê, với cái nghiệp của người hành đạo. Kẻ lãng du cất bước trên “con đường gập ghềnh sỏi đá” tĩnh lặng, thanh thản. Bước chân “du tử” sắc sắc không không trong sự vận động, vô thường của vạn vận kéo theo sự vận động vô thường của nghiệp đời, nghiệp đạo.
“Đường trần đá sỏi chưa thôi
Bước chân du tử trầm nơi vô thường .”

Bài thơ mang đậm chất thiền thật đúng với cái tên mà tác giả đã lựa chọn: “LẶNG”!
________________
Đắc Lắc, 14/03/2017
Đăng An                       

Ảnh sưu tầm trên internet
http://www.diendanngoanthach.com/forum/uploads/12729_17190400_709318909239116_2423361603272441597_n.jpg

Ngoại tuyến

 

Board footer

Powered by PunBB
© Copyright 2002–2008 PunBB