Trang chủ Giới thiệu Giao nhận Video clips Bài viết Liên hệ
This text will be replaced

Thông báo

Suiseki: Một viên đá có ý nghĩa để thưởng ngoạn.

#1 3-03-19

thaiann2
Member
Bài viết: 1808
Gia nhập: 3-03-11
Email: thaiann2@gmail.com
Địa chỉ:
Điện thoại:

ĐÂY THÔN VĨ DẠ _Hàn Mac Tử (tiếp theo)

Quay trở lại bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ, Khổ thơ đầu được viết:
“Sao anh không về chơi thôn Vĩ?
Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên.
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền”
Đây là lời chia sẻ của người con gái nhắn gửi tới người mình thương. Tôi xin được thứ lỗi với hương hồn của Hàn Mạc Tử để thêm một số từ và dấu câu vào thơ của ông mà đọc. Đọc để mong cho ý thơ có phần nào được hiển ngôn hơn một chút:
Sao anh không về “chơi” thôn Vĩ?
“Để em được” nhìn “nắng” hàng “cau” nắng mới lên
Và anh sẽ được chiêm ngưỡng “Vườn” ai “mướt” quá xanh như ngọc
“Và rồi cả anh và em sẽ được tận hưởng” “Lá trúc” “che ngang” “mặt chữ điền”
Lời trách vừa đẹp, vừa gợi tình, gợi dục để được đắm chìm vào những khoái cảm để mê. Từ “chơi” thật đa tầng đa nghĩa. Ta phải tìm hiểu hết nghĩa của từ “chơi” mới thấy được dụng ý dùng từ của Hàn. Để được nhìn “nắng hàng cau”. Cau thì phải đứng thẳng. Cau còn có trong sự tích và phong tục dân gian là biểu tượng của người con trai.
Còn“nắng”, nắng là năng lượng của trời thuộc dương. Nắng hàng cau phải chăng là sinh lực, khí cốt của người con trai. “Vườn ai mướt quá” phải chăng là sự tràn trề nhựa sống căng mọng mướt mát của người con gái tuổi đương thì. Hai thực thể của hai nửa thế giới được giao hòa trong nhau bằng những hành động cử chỉ mơn trớn đê mê đầy khoái lạc. “Lá trúc” vừa là biểu tượng cho một thân phận trong kiếp đời làm đẹp làm thanh cao cho thân trúc (người quân tử). Nhưng lá trúc lại có thể được Hàn dùng là một biểu tượng để chỉ bộ phận nhạy cảm thầm kín của người con gái đương thì trinh nguyên. Đẹp và khép nẹp ngập ngừng lượng lự sẵn sàng dâng hiến cho người mình thương: “Mặt chữ điền”. Khuôn mặt chỉ có ở người đàn ông rất đàn ông mạnh mẽ rắn rỏi và cương nghị. Hai thực thể của hai nửa đất trời đã giao hòa vào nhau để được tận hưởng đến tận cùng khoái lạc mà thượng để đã ban thưởng cho muôn loài để mà làm tròn cái sứ mệnh tồn tại và hoàn mĩ mà thượng đế đã dày công gây dựng nên.
Nỗi lòng của người con gái là thế. Vậy người con trai sẽ hồi đáp lại tâm tình của người con gái thế nào? Ta chuyển tiếp sang đọc khổ thơ thứ hai.
“Gió theo lối gió, mây đường mây,
Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay…
Thuyền ai đậu bến sông Trăng đó,
Có chở trăng về kịp tối nay?”
Người con trai đã thấy được cái thực tại bản thể của mình. Chàng không thể đồng điệu cùng với giai nhân, “gió theo lối gió, mây đường mây” chẳng chung lối, chung đường. Nếu có cố nương theo lời tỏ tình của giai nhân thì cuộc đời rồi sẽ lại như “dòng nước buồn thiu, thân tàn tạ rã rượi xác xơ như “hoa bắp” khô héo hắt hiu.
Hàn Mạc Tử đã tự nhận thức được bản thể của mình, tự xác định được duyên phận của mình. Hàn Mạc Tử là “loài thứ ba nữa: loài thi sĩ”.
Cái duyên của Hàn Mạc Tử là cái duyên mang nghiệp thi sĩ. Tình yêu của Hàn Mạc Tử là tình yêu “trăng, hoa, nhạc, hương”. Tình yêu này vừa mang sứ mệnh của đấng tối cao “cho loài thi sĩ làm trọn nhiệm vụ ở thế gian này, nghĩa là tạo ra những tác phẩm tuyệt diệu, lưu danh lại muôn đời,” nhưng đồng thời đấng tối cao “Người bắt chúng phải mua bằng giá máu, luôn luôn có một định mệnh tàn khốc theo riết bên mình”.
Hàn Mạc Tử đã tự nguyện đến với duyên thơ một cách rất tự nhiên như cái duyên trời định “bến sông trăng”. Hàn Mặc Tử đã đã trút hết tinh lực của mình để mà yêu “Trăng”, để được hưởng thụ cái khoái cảm tột cùng của “trăng, hoa, nhạc, hương”. Hàn Mạc Tử đã hẹn hò cùng Trăng. Mong mỏi đợi chờ Trăng “Thuyền ai đậu bến sông trăng đó có chở trăng về kịp tối nay”. Và Hàn Mặc Tử đã được ngất ngây cùng trăng, khoái lạc cùng trăng, cùng “trần truồng tắm” cùng trăng.
Khi người con trai đã thổ lộ hết nỗi niềm của mình với người con gái thì sự tình thế nào. Câu chuyện tình đã được thể hiện rõ ở khổ thơ thứ ba:
“Mơ khách đường xa, khách đường xa
Áo em trắng quá nhìn không ra…
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà?”
Người con gái khi đã nghe và hiểu được nỗi lòng cũng như duyên phận của người mình thương, nàng cũng đã nói về nỗi lòng của mình. “Em vần nhớ chàng, vẫn luôn mơ về chàng: “Mơ khách đường xa, khách đường xa”. Người con trai đã đáp lại tình cảm chân thành của người con gái bằng một tình cảm trân trọng, trang nghiêm và thanh khiết. “Áo em trắng quá nhìn không ra…”. Câu thơ lại có thêm dấu chấm lửng đầy ý nhị và thanh khiết. Áo em trắng quá là gì? Chỉ có thể là cái ngàn vàng của người con gái trong một cơ thể “mướt quá” tràn trề sinh lực. Người con trai tự nhận thấy bản thể của mình không xứng đáng được hưởng cái thiêng liêng của đấng tối cao đã thưởng cho “loài người ta”. Người con trai cũng muốn lắm nhưng thượng đế lại không để dành cho anh. Thượng đế đã tạo ra anh là “một loài thứ ba nữa: loài thi sĩ”. Loài thi sĩ là cái duyên của thi sĩ, là cái tình của thi sĩ chứ không phải là cái tình của “loài người ta”.
Người con trai đã tỏ thái độ cương quyết và dứt khoát “Ở đây sương khói mờ nhân ảnh”. “Ở đây”, một ẩn dụ của đại từ nhân xưng ngôi thứ nhất, nói thật rõ về bản thể của mình (người con trai), cơ thể thì ốm yếu bệnh tật, tâm hồn thì là nghiệp thi sĩ phiêu bồng sương khói, “loài thứ ba” thượng đế tạo ra không thể dung hòa được vào đời sống của “loài người ta” được. Đường tình duyên mỗi người mỗi khác chưa biết tình ai đậm đà hơn ai? “Ai biết tình ai có đậm đà?”.
Kết thúc câu thơ cũng là kết thúc bài thơ, kết thúc một câu chuyện tình bằng một dấu chấm hỏi để người đời gần một trăm năm sau vẫn chưa có một câu trả lời nào đi đến hồi kết. Đấy là cái tài, cái tình, cái duyên thơ của Hàn Mạc Tử và chỉ có duy nhất ở Hàn Mặc Tử từ trước đến nay và mãi mãi về sau.
Hỡi thi sĩ Hàn Mạc Tử ! Người hãy an nghỉ nơi non cao Ghềnh Ráng. Người hãy cứ tận hưởng tận cùng những khoái lạc mối tình vĩnh cửu cùng trăng. Duyên tình của Hàn thật đậm đà hơn mọi duyên tình của con người trong kiếp nhân sinh. Tình yêu của thi sỉ mà đến cả Thượng Đế đã tạo ra Hàn, Đức chúa Giê- su đã cứu rỗi Hàn cũng phải ghen tị với Hàn về duyên tình của Hàn Mạc Tử đã để dành cho thế giới nhân sinh.
____
Đăk Lăk, ngày 02-03/03/2019
Đăng An
____
*Hàn Mặc Tử (Hàn Mạc Tử) - thơ và đời ; Nhà xuất bản Văn học 2016 – trang 36.
**, *** đã dẫn trang 125.

Ngoại tuyến

 

Board footer

Powered by PunBB
© Copyright 2002–2008 PunBB